Bad Schoenborn, ngày 16.02.05

 

Chào hai anh Bảo An và Bảo Kỳ,

 

Trước tiên, tôi xin được phép tự giới thiệu.

 

Tôi là Trần Dương Hân, đã học ở Hàm Nghi từ niên khóa 64/65 (lớp đệ thất) đến 70/71 (lớp mười hai) và đã là Tổng Thư Ký Ban Chấp Hành Học Sinh của trường trong niên khóa cuối cùng.

 

Lúc tôi vào trường thì thầy Nguyễn Đình Phiên làm Hiệu Trưởng. Sau đó thầy Phan Văn Dật giữ chức Quyền Hiệu Trưởng cho đến khi thầy Nguyễn Duy Khác được chính thức bổ nhiệm Hiệu Trưởng.

 

Sau khi đậu Tú Tài II, tôi được học bổng quốc gia du học Tây Đức ngành Computer Science và từ đó đến nay sống ở Đức. Hiện tôi đã có vợ và hai con (trai 17 và gái 15 tuổi, hai cháu đọc viết được tiếng Việt nhưng chỉ nói tiếng Huế!). „Nhà tôi“ là cựu học sinh Đồng Khánh và là em cô cậu của Bác sĩ Lê Hành. Như vậy, Bác sĩ Lê Hành không chỉ là bạn Hướng Đạo (Đoàn Bạch Mã), bạn học từ đệ thất đến đệ tứ (sau đó Hành đi ban A còn tôi ban B) mà còn có quan hệ bà con với chúng tôi.

 

Thỉnh thoảng tôi vẫn về thăm Huế và gần như lần nào cũng có dịp gặp lại khoảng chừng 20 bạn bè ngày trước.

 

Trong lần về thăm nhà hồi tháng 8 năm rồi, chúng tôi có đến thăm cô Hương Hảo, thầy Ngô Hữu Phước và thầy Hà Văn Chữ. Qua thầy Phước, chúng tôi đã có dịp đọc được „Đặc san Hàm Nghi 2004“. Nay tình cờ lại biết được Website về trường Hàm Nghi của chúng ta do hai anh phụ trách. Cám ơn các anh đã bỏ công sức thực hiện trang web này. Rất tiếc lần về vừa rồi chúng tôi chỉ ở TP HCM một ngày nên không đến thăm Bác sĩ Lê Hành được.

 

Tôi rất mừng khi biết qua trang web nói trên, các anh chị sắp tổ chức „Ngày gặp mặt đầu năm 2005“ ở TP HCM và cũng rất tiếc vì hoàn cảnh xa xôi nên không tham dự được. Vì vậy, tôi xin gởi kèm theo đây 4 bài thơ mà các bạn và tôi ở đây đã ngẫu hứng họa lại khi đọc bài thơ „Đồng Khánh ngày xưa“ của Lưu Trần Nguyễn. Mong rằng đây là một đóng góp nhỏ để buổi „Gặp mặt đầu năm“ có thêm không khí nhớ về trường xưa bạn cũ và một chút cười vui cho dù tuổi đời đã chồng chất.

 

Cuối thư, tôi xin gởi qua các anh lời chúc Quý Thầy Cô, các bạn đồng môn và gia quyến một buổi „Gặp mặt đầu năm“ thật vui vẻ, ấm cúng và một năm mới an khang, thịnh vượng.

 

Thân mến

Trần Dương Hân

tranhan11@yahoo.com

 

TB:

Tôi có hai người bạn “nối khố” ngày trước là Nguyễn Ngọc Thành và Nguyễn Văn Hoát. Tôi vẫn còn gặp Bác sĩ Thành hiện làm việc ở Bệnh viện C Đà Nẵng nhưng đã mất liên lạc với Hoát từ mấy mươi năm nay. Nếu các anh biết, xin cho tôi địa chỉ liên lạc với Hoát. Cám ơn trước.

 

To:

From:

"Tran Duong-Han" <tranhan11@yahoo.com>

Date:

Fri, 24 May 2002 08:58:32 -0700 (PDT)

Subject:

[Oldfriends_VN] Dong Khanh ngay xua & Ham Nghi ngay ay

 

Bạn thân mến,

 

Mời bạn đọc lại bài thơ „Ðồng Khánh ngày xưa“ để nhớ chuyện cô nữ sinh Ðồng Khánh đã từng „loạn bước chân“ vì „ánh mắt tha thiết“ của một anh chàng không tên. Và cũng mời bạn đọc tiếp bài thơ „Hàm Nghi ngày ấy“ để biết rõ hơn về anh chàng không tên đó: mới lớn, mới biết thương, và vì ... viết chữ xấu (?) nên đã „nắn nót“ viết lá thư tình đầu tiên. Rứa mà lại không dám đưa vì sợ „Ðưa không lấy, đưa chi dị chết“!

 

Xin được nói thêm là trường Hàm Nghi nằm ở trong Thành Nội tức là phải lặn lội đạp xe qua phía bên kia sông Hương mới „chộ“ được Ðồng Khánh! Vì vậy, ngày trước dân Hàm Nghi đã phải đụng độ với dân Quốc Học trong những cuộc chiến không cân bằng vì mất thuận lợi địa thế (Quốc Học ở ngay bên cạnh Ðồng Khánh).

 

Riêng tặng các bạn cựu học sinh đồng cảnh ngộ để nhớ về những „ngày xưa“„ngày ấy“.

 

TDHan

Đồng Khánh ngày xưa

 Lưu Trần Nguyễn

 

Răng mà cứ theo tui hoài rứa

Cái ông ni mới dị chưa tề

Sớm trưa chiều ba bữa đi về

Đưa với đón mần chi không biết

 

Ôi đôi mắt chi mà tha thiết

Đừng có nhìn loạn bước tui đi

Lá thư tình ông gởi làm chi

Cha mạ biết rầy la tui chết

 

Ông tán tỉnh làm chi không biết

Tui như ma như quỷ dưới âm ty

Nói hoài lời hoa mỹ làm chi          

Tui còn nhỏ chuyện tình răng biết được

 

Tội tui lắm cách cho vài bước       

Đừng đi gần hai bước song đôi

Xa ra cho kẻo bạn tui cười

Mai vô lớp cả trường dị nghị

 

Theo chi rứa răng không biết dị

Thôi được rồi đưa lá thư đây         

Mai tan trường đợi ở gốc cây        

Tui sẽ tới trả lời cho biết!

Hàm Nghi ngày ấy

                        Trần Dương Hân

 

Cô nớ ơi, răng mà khó rứa

Cứ làm thinh, ngó dị chưa tề

Cả tháng ni, ba bữa đi về

Tui đưa đón mần chi cô có biết?

 

Có một lần tui nhìn tha thiết

Loạn bước chân, cô nguýt rồi đi

Lá thư tình, tui viết làm chi

Ðưa không lấy, đưa chi dị chết!

 

Tui mới lớn, tán tỉnh chi mà biết

Ði theo cô hay ma quỷ âm ty

Tui có màng hoa mỹ làm chi

Chỉ nói thương, tương lai ai biết được

 

Ðón đưa cô, tui sau mấy bước

Có mô mà dám bước song đôi

Chỉ rứa thôi đã chịu tiếng cười

Kẹt tui lắm, cả Huế mình dị nghị

 

Thôi cô ơi, cầm mau đi cả dị,

Lá thư đầu, nắn nót lắm đây

Mai qua trường, tui đợi gốc cây

Cô nhớ tới, trả lời cho tui biết!

 

To:

From:

"Tran Duong-Han" <tranhan11@yahoo.com>

Date:

Sat, 25 May 2002 06:18:13 -0700 (PDT)

Subject:

Oldfriends_VN] Dong Khanh ngay nay & Dong Khanh ngay mai

 

Lê Tiến lão huynh,

Ðọc bài thơ họa của lão huynh, tiểu đệ ôm bụng cười sặc sụa. Hỏi nhỏ lão huynh có còn chút „thơ mộng“ nào không? Dù là chỉ để nhớ tới cái „ngày xưa“, „ngày ấy“.

Lão huynh tuy có tiếng thâm trầm, sâu sắc nhưng tiểu đệ thấy lão huynh thực tế quá thành ra nhìn đời dễ cay chua, cay đắng lắm. Cần một chút mơ mộng cho đời nó lên hương nghe lão huynh!

Nếu không chịu „mơ mộng“ thì lão huynh rán đỡ cái bài họa đáp lễ này nghe.
TDHan

 

Ðồng Khánh ... ngày nay

                                    Nguyễn Lê Tiến

 

Răng mà cứ theo .. con hoài rứa

Cái bác ni mới dị chưa tề

Sớm trưa chiều lụ khụ đi về

Ðưa với đón mần chi hao sức       

 

Ôi đôi mắt kèm nhèm kính lão

Ðừng nhìn con mà đứng tim chi

Lá thư tình bác gửi làm chi

Bác gái biết thì con .. xơi át xít

 

Tội con lắm cách cho vài bước

Ðừng đi gần hai bước song đôi

Xa ra cho kẻo bạn con cười

Rằng con ni lớn rồi

        ..... mà còn đi với ..... bố!!!

Ðồng Khánh ... ngày mai

                                    Trần Dương Hân

 

Răng mà bác hết hơi sớm rứa

Bác mấy mươi mà ngụy chưa tề

Mỗi ngày ra đầu xóm đợi về

Mới chừng nớ đã than đuối sức

 

Hai mắt bác lờ mờ kính lão

Cứ nhìn con lảm nhảm cái chi

Lá thư tình bác ráng làm chi

Chữ đã xấu còn hôi mùi thuốc

 

Bác ơi bác cách cho vài bước

Ðừng giả mù, vịn bước song đôi

Xa ra đi, thiên hạ khỏi cười

Bác già cả

        ..... mà còn ... không nên nết!!!


Copyright © 2003-2005 Ham Nghi - Hue. All rights reserved.

baoky36@hcm.vnn.vn