Nối vòng tay Hàm Nghi. Tác giả: Ngô Kỳ - Trần Đức Phố - Đặng Văn Đoàn
Nối vòng tay lớn
Kính tặng
Thầy Võ Văn Dật
Cô Minh Lệ
Nối lại tấm lòng, trường Hàm Nghi yêu dấu,
Vòng vận hội đầy, vương vấn cuộc bể dâu.
Tay trong tay, lòng nao nao bao kỷ niệm,
Lớn mãi ơn xưa, Thầy … ơi! hơn châu báu.
Mây Ngàn Ngô Kỳ
12.9.2012
Nối vòng tay lớn
Kính tặng Hàm Nghi Yêu dấu “Nối vòng tay Hàm Nghi”
Số 10 năm 2013
Nối kết tình thầy xưa,
Vòng thời gian quay nhẹ.
Tay cầm, rưng rưng lệ,
Lớn mãi nghĩa học trò.
Nối lại tuổi học trò
Vòng vận hội tròn quay.
Tay nắm lấy bàn tay,
Lớn thêm tình cố cựu.
Nối lại tình cố cựu
Vòng hoa đến cuối thôn.
Tay nâng đóa vô thường,
Lớn mãi tình đồng môn.
Nối lại tình đồng môn,
Vòng thời gian vừa kín
Tay trong tay ấm áp
Lớn mãi nghĩa Hàm Nghi
12/9/2012
Mây Ngàn Ngô Kỳ
Xin gởi
ngàn thương
Xin gởi ngàn thương, lòng mãi nhớ,
Cố hương muôn thuở là cố hương
Lòng tôi còn mãi, đường thiên lý,
Cuộc sống phút dừng chạnh cố hương.
Ai về Thanh Thủy quê tôi đó,
Chùa cũ rêu phong cảnh có mờ,
Cầu Ngói còn xinh như thuở nọ,
Trăng tròn ẩn hiện một vần thơ.
Mây Ngàn Ngô Kỳ
HẠ VỀ
BÊN DÒNG
TRÀ KHÚC
Bâng khuâng nẻo Cô Thôn,
Khan khan miền Cổ Lũy .
Tam Thương chờ con nước,
Bóng vô thường đầy vơi.
Núi Thiên Ấn mùa hè 1985
Mây Ngàn Ngô Kỳ
NỖI NIỀM
Thân tặng
bạn hữu Cựu HSHNH
Nhân ngày họp mặt 24/10/2010 tại Đà Nẵng
Bao năm biền biệt phương xa,
Hẹn về với Huế bên dòng Hương Giang,
Hẹn về Thiên Mụ linh thiêng,
Kim Long một thuở nỗi danh bánh xèo.
Hẹn về phố chợ Đông Ba, Ghé qua Gia Hội xuôi về Bãi Dâu,
Hẹn về phố cổ Bao Vinh,
Bên kia Thiên Nộn bắp cờ trổ lau.
Hẹn về núi Ngự đồi Thông,
Ngã ba còn đó bánh bèo còn không?
Hẹn về Đại Nội, Hoàng Cung,
Ghé thăm bia đá với trường Hàm Nghi.
Hẹn về dạo bước cố cung,
Tịnh Tâm câu cá một thời tuổi thơ.
Hẹn về trước cổng Ngọ Môn,
Kỳ Đài trăm trượng, Thần Công hai hàng.
Hẹn về Đồng Khánh danh thơm,
Lê Lợi phượng vĩ đỏ tươi rực trời.
Hẹn về Quốc Học thương yêu,
Bia to sừng sững uy danh muôn đời.
Hẹn về Phật Tổ Từ Đàm,
Nam Giao hùng vĩ tế Trời quốc an.
Hẹn về Cầu Ngói Thanh Toàn,
Chợ Dinh bán nón, Nọ thời bán cau.
Hẹn về Vỹ Dạ trăng thanh,
Mối tình một thuở đi vào thơ văn.
Hẹn về cửa Thuận Tuý Vân,
Sóng xanh chùa đẹp mộng mơ một thời.
Hẹn về rửa guốc trên cồn,
Hẹn về chao nón bên dòng đục trong.
Hẹn về trên phá Tam Giang ,
Mênh mong sóng nước miên mang nỗi niềm ./.
Trần Đức Phố
Người đàn bà cuối cùng
(Tặng T…)
Tôi đã gặp một người đàn bà
Họ nói mình sinh ra và lớn lên
bên kia cầu bến Ngự
Dưới dốc Phủ Cam
Cũng như Dao Ánh của Trịnh Công Sơn
Ngày xưa đến trường nàng đi qua hai hàng
cây long não
Tôi không biết Dao Ánh
Riêng nàng thì đẹp…
***
Bằng cái nhìn thắp lửa tim tôi
Rối bời.
Trời ơi, tôi rối bời
Như cơn bão
Nàng thổi bay tất cả những gì gọi là yêu đương
mà từ lâu tôi đã cất giữ trong tim
Tưởng không gì lung lay được .
Vậy mà …
***
Tình yêu nào có ai ngờ … !
Đặng Văn Đoàn
(14/7/2012)
Thật xa …
Em cứ vui với người ta
Chút tình xưa cũ ấy
Tôi đã quên lâu rồi
Nếu cốc rượi làm hồng đôi má
Thì em cứ uống đi
Thời gian là lũ quét
Không vui cũng bạc đầu …
Mùa xuân đang ngoài kia
Những bông hoa vàng rực rỡ
Gió đang ngoài kia
Thổi bay vạt tóc mềm
Nếu biết ngắm nhìn
Cuộc đời vẫn dịu dàng
Bàn chân ai cũng nhẹ
Giữa đát trời thênh thang…
Em cứ vui với người ta
Tôi không còn góp nhặt
Những mãnh vỡ cũ của ngày xưa
Và cố thử gắn chúng lại
Ích gì ... ?
Tôi về nhé
Em cứ vui
Thật xa, tôi đã quên rồi.
Đặng Văn Đoàn
(14/7/2012)