Chùm thơ nhớ Huế. Tác giả: Hà Nguyên Tường
CẢM ƠN THẦY BAN
Kính tặng thầy Võ Văn Dật và tặng bạn Vĩnh Ba
Thầy, bạn được tin, thật quá mừng
Cảm ơn xin gửi đến đồng hương.
Tình thơ dìu dặt, ơn thầy đó,
Sách vở miệt mài có bạn chung.
Xa cách bao năm khôn kể xiết
Gần nhau qua mạng đúng là thương.
Tuổi cao nhưng vẫn là chưa lão
Mời bạn, mời thầy tiếp nhớ nhung
Ayunpa ( VN), tháng 7/2011
Hà Văn Lộc
Cô gái Huế ở AyunPa
Tặng Nh.Huy
Cha Quãng Bình sinh em ở Huế
Chín phần mười em là gái Huế người ơi
Cũng mô tê răng rứa a tề
Cũng ngọt ngào hai tiếng “Dạ thưa”
Với má em hồng sau chiếc nón bài thơ.
Cầu Trường Tiền mỗi ngày đưa em đến lớp
Đường Thái Phiên tối tối đón ai về
Đôi ngựa sắt cũng dãi dầu mưa nắng với nhau
Rồi Tây nguyên lại níư bước chân em
Hoa dã quỳ hay là tay ai đó
Tôi ngẩn ngơ bên nước sông Hương
Nước vẫn chảy mà người thương chẳng thấy
Cô em gái chín phần mười là Huế tôi ơi!
AyunPa, 21/10/2011
Hà Nguyên Tường
VỀ LẠI QUÊ HƯƠNG
Về lại quê hương chùm khế ngọt
Mà sao lòng lại thấy nao lòng
Anh em ly tán người đôi ngả
Cha mẹ xa rồi khuất nẻo trông
Nhà vắng đìu hiu, nhang khói lạnh
Vườn hoang cỏ mọc, nắng chiều vương
Ước gì trở lại ngày xưa cũ
Nghe tiếng cười vang khắp xóm làng
AyunPa, 14/4/201
Hà Nguyên Tường
ÁNH TRĂNG TRÊN ĐÈO LÒ –XO VÀ LY CÀ PHÊ Ở PHỐ NÚI
Ly cà phê bốc khói
Tỏa hơi thơm khắp con phố về khuya
Người lữ khách chờ chuyến xe tiếp tục cuộc hành trình
Ánh trăng mười ba theo anh từ đỉnh Trường sơn cao ngất
Những đám mây đen đầy nước chợt dừng lại dưới chân đèo
Bầu trời bỗng trong cao lồng lộng
Trăng lành lạnh và núi rừng như đang chìm trong huyền ảo
Trong khi
Ở ngoài kia
Mưa vẫn rơi không ngừng vơi một giọt nhỏ
Ly cà phê bốc khói
Ánh trăng đã nhạt dần khi ánh bình minh đang bắt đầu xuất hiện
Cà phê và trời Tây Nguyên làm ấm người lữ khách
Nhưng anh vẫn nhớ đến ly cà phê trên giường bệnh viện
Trời xứ Huế mưa và lạnh buốt
Ly cà phê đã đi một vòng quanh các phố
Bạch Đằng, Đông Ba, Trường Tiền, Lê Lợi
Mà hơi ấm vẫn còn bốc lên từ trong ly và trên cả khuôn mặt rạng ngời của bạn
Những cái không và cái có
Của hai đầu con đường Trường Sơn thăm thẳm
Nhưng tình người…ai đó…vẫn như xưa!
AyunPa, tháng Chạp, Tân Mão
Hà Nguyên Tường
NGÀY KHAI TRƯỜNG
Tà áo dài tung tăng trong nắng sớm
Em đến trường rộn rã tuổi hồn nhiên
Màu trắng trinh nguyên, màu xanh ngà ngọc
Cả phố phường choáng ngợp nét tươi duyên
Em bé ơi! Nhìn em mà lòng ta nhớ
Những tháng ngày bục giảng với trường xưa
Mới ngày nào- chỉ ba năm- mà như xa lắm
Như cổ tích bà kể một chiều mưa
Nhớ “em Pleiku má đỏ môi hồng”
Đón người thầy trẻ đầu tiên lên lớp
Và em AyunPa rực nắng sáng mai trong
Mỗi buổi chiều tay cuốc cùng thầy trên nương rẫy.
Và xa xa, cô em trường Đồng Khánh màu trắng thơ ngây
Cùng với tà áo xanh của cô em trường Kiểu Mẫu
Cá dưới cầu ngẩn ngơ theo chân em bước
Thuyền Vân Lâu chầm chậm với trời mây
Một thời- một đời người- sao nhanh quá
Chẳng còn chi, tất cả chẳng còn chi !
Ta ngẩn ngơ, nhìn em- hay hoài niệm
Đến trường, bé ơi, hãy vui lên và quên hết đi.
AyunPa, 5/9/2012
HOA HỒNG VU LAN
Vu Lan tháng bảy hoa hồng trắng
Chồng vợ trao nhau thấy xót lòng
Cha mẹ tứ thân đều khuất núi
Cháu con bên nội vẫn hằng mong
Ngẩng đầu tóc bạc hòa mây trắng
Cúi xuống chân xiêu với lưng cong
Tuổi cổ lai hi trong gang tấc
Có hoa hồng trắng thấy sắc không
Mùa Vu Lan 2012
Hà Nguyên Tuờng